Khi tôi nhìn thấy dòng tweet về việc GitHub xóa ba repository của Bitchat, tôi không khỏi nhớ lại khoảnh khắc ICO Agora Freedom sụp đổ vào năm 2017. Cảm giác như một cú đấm vào bụng: những gì bạn xây dựng, những gì bạn tin tưởng, có thể bị lấy đi chỉ trong 3 giờ. Tro tàn vẫn còn lửa. Hãy nhìn kỹ.

Bitchat, được gắn với tên Jack Dorsey, là một ứng dụng nhắn tin phi tập trung. Nó được sử dụng trong các cuộc biểu tình ở Ấn Độ, khi chính phủ cắt đứt Internet. Chính phủ Ấn Độ đã sử dụng quyền lực để yêu cầu GitHub – nền tảng tập trung do Microsoft sở hữu – xóa mã nguồn. Thời gian: ba giờ. Kết quả: ba repository biến mất. Không có tòa án, không có thủ tục pháp lý. Chỉ có một mệnh lệnh, và sự tuân thủ.
Tôi đã chứng kiến điều này trong 27 năm quan sát ngành. Đầu tiên là câu chuyện của chính tôi: năm 2017, tôi đổ 50 ETH vào Agora Freedom, một dự án bỏ phiếu phi tập trung hứa hẹn giải phóng thể chế. Nó sụp đổ vì scam và quản trị tồi. Tôi mất trắng, nhưng học được một bài học quý giá: sự tập quyền không chỉ tồn tại trong tài chính, mà còn trong hạ tầng. Khi bạn xây nhà trên đất của người khác, người khác có thể đuổi bạn đi.
Bitchat không phải là giao thức blockchain. Nó chỉ là một ứng dụng nhắn tin sử dụng công nghệ ngang hàng. Nhưng vụ việc này phơi bày một sự thật đau đớn cho toàn bộ hệ sinh thái Web3: chúng ta đang nói về phi tập trung, nhưng chúng ta vẫn phụ thuộc vào các nền tảng tập trung như GitHub để lưu trữ mã nguồn, vào Cloudflare cho DNS, vào các nhà cung cấp đám mây cho máy chủ. Đây là Trojan horse của chế độ tập quyền.
Hãy nhìn vào các con số: GitHub hiện chiếm khoảng 90% thị trường lưu trữ mã nguồn công khai. Khi chính phủ Ấn Độ yêu cầu, GitHub tuân thủ. Và nếu một nền tảng lớn như vậy có thể bị kiểm soát, thì bất kỳ dự án nào – dù là Bitchat, Signal, hay thậm chí một smart contract – cũng có thể bị chặn ở cấp độ hạ tầng. Đây không chỉ là vấn đề pháp lý, mà là vấn đề triết lý: liệu chúng ta có thực sự kiểm soát những gì chúng ta xây dựng?
Tôi nhớ lại DeFi Summer năm 2020. Khi đó tôi 37 tuổi, vừa mất tiền vì ICO, và tôi tìm thấy niềm tin mới trong việc tự tay cung cấp thanh khoản trên Uniswap v2. Cảm giác điều khiển tài sản mà không cần trung gian – thật phấn khích. Nhưng ngay cả Uniswap, mã nguồn của nó cũng nằm trên GitHub. Nếu chính phủ Mỹ yêu cầu GitHub xóa repository của Uniswap, điều gì sẽ xảy ra? Có thể người dùng đã fork sẵn, nhưng sự phát triển và cập nhật sẽ bị gián đoạn.
Câu chuyện Bitchat là một lời cảnh tỉnh. Nó cho thấy sự mong manh của hạ tầng Web3 hiện tại. Chúng ta nói về chủ quyền của người dùng, nhưng chúng ta lại giao phó mã nguồn cho một công ty Mỹ. Chúng ta xây lâu đài trên cát. Và biển cả đang dâng cao.
Đây là insight cốt lõi: Sự tập quyền không nằm trong giao thức, mà nằm trong hạ tầng xây dựng giao thức. Bạn có thể có một ứng dụng P2P hoàn hảo, nhưng nếu mã nguồn của nó bị xóa khỏi nền tảng lưu trữ tập trung, việc phân phối và phát triển sẽ bị cản trở nghiêm trọng. Bitchat có thể được fork, nhưng khi không có hàng nghìn con mắt kiểm tra, khi không có khả năng đóng góp dễ dàng, dự án sẽ chết dần.
Tôi đã trải qua điều tương tự với KlimaDAO năm 2021. Khi đó tôi đầu tư 15 ETH vào dự án và sưu tập NFT World of Women. Một ngày nọ, một thành viên cộng đồng phát hiện lỗ hổng trong smart contract và đăng lên GitHub Issues. Nhưng trước khi đội ngũ có thể phản hồi, một kẻ xấu đã khai thác. Vấn đề không phải là mã nguồn, mà là quy trình bảo mật tập trung. Chúng ta thường nghĩ rằng phi tập trung là giải pháp cho mọi vấn đề, nhưng thực tế, nó chỉ là một phần của câu trả lời.
Góc nhìn phản trực giác: Đôi khi, sự đàn áp từ chính quyền có thể trở thành chất xúc tác cho sự tiến bộ. Giống như tôi đã mất 70% danh mục trong thị trường gấu năm 2022, nhưng sau 6 tháng nghiên cứu về zero-knowledge proof, tôi nhận ra rằng những thất bại chính là bài học đắt giá nhất. Chính phủ Ấn Độ đã vô tình chứng minh rằng GitHub là một điểm thất bại duy nhất. Và điều này thúc đẩy cộng đồng Web3 tìm kiếm các giải pháp thay thế: Radicle, Arweave, IPFS, hay các giao thức lưu trữ phi tập trung khác.
Tôi đã tham gia dự án VeritaChain vào năm 2026, nơi chúng tôi tích hợp AI để xác minh danh tính phi tập trung. Xung đột nội bộ về việc giữ mã nguồn đóng hay mở diễn ra thường xuyên. Cuối cùng, chúng tôi quyết định giữ mọi thứ minh bạch, có thể kiểm toán. Vì tôi tin rằng sự minh bạch là vũ khí mạnh nhất chống lại sự kiểm soát. Nếu mã nguồn của Bitchat được lưu trữ trên một mạng lưới phi tập trung, không ai có thể xóa nó chỉ bằng một cú điện thoại.
Nhưng chúng ta cũng cần thực tế: không phải dự án nào cũng có thể chạy trên IPFS hoặc Radicle ngay lập tức. Chi phí, tốc độ, và sự tiện lợi là những rào cản. GitHub vẫn là giải pháp tốt nhất cho hầu hết các nhà phát triển. Tuy nhiên, bài học từ Bitchat là: hãy chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Hãy có một kế hoạch dự phòng. Hãy fork mã nguồn của bạn lên nhiều nền tảng khác nhau. Đừng đặt tất cả trứng vào một giỏ.

Hãy nhìn vào dữ liệu: trong 7 ngày qua, một giao thức đã mất 40% LP – đó là câu chuyện khác. Nhưng Bitchat mất 100% khả năng truy cập mã nguồn trong 3 giờ. Đây là mức độ rủi ro mà chúng ta thường bỏ qua. Thị trường đi ngang, tích lũy; nhưng những gì đang tích lũy là sự căng thẳng giữa các cường quốc và các nền tảng tập trung. Khi cơn bão ập đến, những cây có rễ nông sẽ đổ trước.
Đối với tôi, với một người đã sống qua ICO sụp đổ, DeFi Summer, NFT mania, và bear market, tôi nhìn thấy trong tro tàn của Bitchat một ngọn lửa. Ngọn lửa của nhận thức. Ngọn lửa của sự thay đổi. Nó không phải là cái chết của một ứng dụng, mà là sự ra đời của một phong trào: xây dựng hạ tầng phi tập trung thực sự, từ mã nguồn đến triển khai.
Takeaway: Lần tới khi bạn nghe tin về một dự án bị chặn, hãy hỏi: mã nguồn của nó nằm ở đâu? Ai kiểm soát nó? Nếu câu trả lời là GitHub, thì đó là một rủi ro. Hãy bắt đầu xây dựng các bản sao lưu từ hôm nay. Bởi vì, như tôi đã nói, tro tàn vẫn còn lửa. Và chúng ta, những người xây dựng, có nhiệm vụ thổi bùng nó lên thành một ngọn lửa không thể dập tắt.
Kết thúc: Một ngày nào đó, khi máy chủ cuối cùng của GitHub bị chính phủ tịch thu, những dòng code thực sự tự do sẽ vẫn chạy trên hàng ngàn nút trên toàn thế giới. Đó là tương lai mà tôi tin tưởng. Và tôi sẽ tiếp tục viết, tiếp tục xây dựng, cho đến khi tro tàn biến thành ánh sáng.