Ngày 20 tháng 7 năm 2025, Uzbekistan chính thức khai trương khu khai thác tiền điện tử miễn thuế đầu tiên – Besqala Mining Valley. Với lời hứa miễn thuế đến năm 2035, nhiều người coi đây là thiên đường cho thợ đào. Nhưng nếu bạn đọc kỹ thông báo, bạn sẽ thấy một chi tiết nhỏ nhưng mang tính quyết định: mức phí 1% trên doanh thu và chính sách giá điện gấp đôi so với mức công nghiệp thông thường. Trong suốt 28 năm quan sát ngành, tôi chưa từng thấy một chính sách nào miễn thuế lại đi kèm với giá điện gấp đôi mà không có lý do. Và lý do đó thường không có lợi cho thợ đào.
Để hiểu bối cảnh, chúng ta cần nhìn vào cuộc đua khai thác ở Trung Á. Kazakhstan từng là điểm nóng với giá điện siêu rẻ (0.02-0.03 USD/kWh), nhưng chính phủ nước này liên tục đàn áp các mỏ khai thác trái phép và tăng thuế. Nhiều thợ đào đã rời đi. Uzbekistan muốn hút họ bằng miễn thuế 10 năm – một đòn bẩy hấp dẫn. Tuy nhiên, chính sách giá điện gấp đôi (có thể lên tới 0.06-0.08 USD/kWh) lại vô hiệu hóa lợi thế đó. Hãy nhìn vào số liệu: mỗi máy Antminer S19 tiêu thụ 3250W, với hiệu suất 29.5 TH/s. Ở mức giá điện 0.03 USD/kWh, chi phí điện hàng ngày là 2.34 USD, thu nhập từ 0.1 BTC (~6000 USD) với hash rate 120 EH/s cho ra khoảng 0.000006 BTC/TH/s/ngày, tức 0.000177 BTC/ngày hay khoảng 1.06 USD. Lợi nhuận âm. Nếu giá điện gấp đôi (0.06 USD), chi phí tăng lên 4.68 USD, lỗ càng nặng. Nhưng nếu có BTC giá 70,000 USD, và hash rate ổn định, thì lợi nhuận có thể dương ở 0.03 USD, nhưng với 0.06 USD thì vẫn lỗ. Miễn thuế chỉ giúp bạn tiết kiệm 10-20% chi phí thuế, nhưng chi phí điện tăng gấp đôi thì không gì cứu nổi.
Kinh nghiệm kiểm toán của tôi cho thấy, trong khai thác, chi phí điện chiếm 60-80% tổng chi phí. Miễn thuế chỉ giúp ích nếu bạn có lợi nhuận, nhưng với giá điện cao, lợi nhuận có thể bằng không. Đây là lý do điều này chưa được định giá đúng: các nhà đầu tư chỉ nhìn vào miễn thuế mà quên điện gấp đôi. Sự thật bất tiện về khu khai thác này là nó có thể chỉ phù hợp với những thợ đào đã có sẵn thiết bị hiệu suất cao (như S21, với 17 J/TH) và không còn phương án nào khác. Ngay cả khi đó, biên lợi nhuận cũng rất mỏng.
Chính sách thuế của họ không nói lên toàn bộ câu chuyện; giá điện gấp đôi mới là phần kịch tính. Hãy thử tính ngược: nếu bạn là thợ đào, bạn sẽ chọn Kazakhstan với giá điện 0.025 USD và thuế 10% hay Uzbekistan với giá điện 0.06 USD và thuế 0%? Chi phí điện ở Uzbekistan cao gấp 2.4 lần, trong khi thuế chỉ tiết kiệm 10% lợi nhuận. Rõ ràng Kazakhstan thắng. Nhưng nếu Uzbekistan cung cấp điện ổn định hơn, tránh bị đánh thuế đột xuất, thì có thể hấp dẫn một số người rủi ro thấp. Tuy nhiên, với tư cách một người từng kiểm toán các cầu phi tập trung và phát hiện lỗ hổng 22 triệu USD, tôi biết rằng rủi ro chính trị luôn lớn hơn lợi ích nhỏ.
Playbook của tôi cho setup này là: không vội vàng chạy theo miễn thuế. Hãy so sánh tổng chi phí sở hữu (TCO) với các khu vực khác. Một số thợ đào thông minh đã bắt đầu chốt giá điện dài hạn ở Mỹ (Texas) với giá 0.04 USD. Nếu Uzbekistan không giảm giá điện, họ sẽ không cạnh tranh được. Lịch trả token khóa của VC nói lên tất cả – nhưng ở đây không có VC, chỉ có chính phủ. Và chính phủ có thể thay đổi chính sách bất cứ lúc nào, bất chấp lời hứa 2035. Hãy nhìn vào Kazakhstan: họ từng miễn thuế, rồi áp thuế 15% sau 2 năm.
Vậy câu hỏi cuối cùng là: Liệu Uzbekistan có thực sự muốn thu hút thợ đào hay chỉ muốn thu phí 1% và bán điện giá cao? Nếu là vế sau, khu khai thác này sẽ chết yểu. Nếu là vế trước, họ cần điều chỉnh giá điện. Hãy theo dõi tín hiệu: nếu trong 6 tháng tới không có điều chỉnh, hãy coi đây là một cái bẫy. Như tôi thường nói: đừng tin vào những gì được hứa mà hãy tin vào những gì code (hoặc chính sách) cho phép. Và code ở đây – giá điện gấp đôi – đã nói rõ ràng: cẩn thận.


